Người thắp sáng ước mơ nghề giáo trong tôi.

Lượt xem:

Đọc bài viết

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT

“NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG “

NĂM 2025

PHẦN I. THÔNG TIN CÁ NHÂN

1. Thông tin về tác giả

Họ và tên: Nguyễn Minh Đức

Quê quán: xã Nam Ninh – Tỉnh Ninh Bình

Đơn vị công tác: Trường Tiểu Học Lương Thế Vinh – Phường Trường Thi – tỉnh Ninh Bình.

Địa chỉ liên hệ: 17/18/74 Phạm Ngũ Lão, phường Thành Nam, Tỉnh Ninh Bình

Số điện thoại: 0942549052       Email: minhduc248@gmail.com

PHẦN II. TÁC PHẨM DỰ THI

1. Tên tác phẩm: Người thắp sáng ước mơ nghề giáo trong tôi.

2. Nội dung tác phẩm:

Tôi sinh ra ở cái thời còn bao cấp cuộc sống còn muôn vàn khó khăn. Bố mẹ tôi là công nhân của một công ty xây dựng nên gia đình cũng như bao người dân thời đó. Cái khó khăn vất vả của cuộc sống của công việc nó in hằn trong nếp nghĩ của bố mẹ tôi, chính vì vậy, bố mẹ luôn muốn anh em tôi được học hành đến nơi đến chốn để sau này thoát khỏi cái nghèo cái vất vả mà ông bà đã trải qua.

Ngày đó, dù không lo được đầy đủ cho chúng tôi như các bạn cùng trang lứa nhưng bố mẹ tôi vẫn luôn động viên chúng tôi trong việc học hành. Tôi hiểu sâu sắc điều đó, và đã cố gắng để không phụ lòng bố mẹ và các thầy cô.

Trong những năm tháng học phổ thông tại ngôi trường làng mà lúc đó vẫn còn là trường phổ thông cơ sở nơi mà cả 2 cấp học cùng học chung khi điều kiện cơ sở vật chất của nhà trường còn vô cùng thiếu thốn nhưng với tình yêu nghề các thầy cô giáo vẫn hăng xay với các giờ dạy để ngày đêm chắp cánh tương lai cho chúng tôi có rất nhiều các thầy cô đã dạy tôi qua các năm học khác nhau nhưng với những đứa trẻ những học trò đã từng học tại ngôi trường phổ thông cơ sở Mỹ Tân ngày đó vẫn mãi không thể quên được một cô giáo một người mẹ thứ 2 đã dạy dỗ và thắp sáng cho ước mơ về nghề giáo của chúng tôi sau này

Cô Xuyến là hình ảnh giản dị nhưng đầy ấm áp trong tâm trí mỗi học trò. Ngày ấy, cô không chỉ đến lớp bằng lời giảng bài, mà bằng một thái độ ân cần, tấm lòng kiên nhẫn và nụ cười luôn rạng rỡ. Tôi nhớ rõ dáng cô nhẹ nhàng đi giữa sân trường, áo dài phẳng phiu, tay cầm phấn như mang theo cả một gia tài kiến thức và yêu thương. Với thời gian ngoài giờ, cô thường dành thời gian kèm cặp những bạn còn chậm, gọi tên từng em, khuyến khích từng bước nhỏ tiến bộ. Với cô, mỗi học sinh đều có giá trị riêng; nhiệm vụ của người thầy là giúp các em thấy được giá trị đó.

Một kỷ niệm sâu sắc mà tôi không bao giờ quên là buổi cô đến nhà khi tôi gặp khó khăn trong học tập. Lúc đó cha mẹ tôi phải xa nhà làm ăn, việc học trở nên lộn xộn và tôi thường xuyên không hoàn thành bài cô giao về nhà. Thay vì phạt hay la rầy, cô đã đến thăm, lắng nghe hoàn cảnh, rồi nhẹ nhàng hướng dẫn tôi cách chia thời gian, dạy tôi phương pháp học bài theo từng bước nhỏ. Cô còn giúp tôi sắp xếp góc học tập và động viên bằng những câu nói giản dị nhưng có sức cổ vũ lớn: “Cô tin con làm được; đừng vội nản lòng.” Sự quan tâm ấy đã thay đổi thái độ của tôi với việc học, từ chỗ chán nản, tôi bắt đầu thấy hứng thú và dần tiến bộ. Những điểm số tăng lên không chỉ là thành tích, mà là nét chữ của niềm tin cô trao cho tôi.

Không chỉ trong kiến thức, cô Xuyến còn dạy chúng tôi cách làm người. Cô luôn nhắc nhở về lòng trung thực, biết chia sẻ và kính trọng người lớn. Tôi nhớ lời cô: “Con người không chỉ sống vì mình mà còn vì những người xung quanh.” Qua những hoạt động nhỏ như giúp bạn mang sách, nhặt rác trong sân trường hay kể chuyện về tấm gương hiếu thảo, cô gieo trong chúng tôi một cách nhìn về phẩm chất sống giản dị mà sâu sắc. Nhờ đó, nhiều thế hệ học trò của cô không chỉ giỏi kiến thức mà còn trưởng thành trong nhân cách.

Cô còn là tấm gương sáng về đạo đức nghề nghiệp. Dù điều kiện dạy học khi ấy còn nhiều thiếu thốn, cô luôn giữ phong thái vui vẻ, tận tâm. Tôi từng chứng kiến cô dành những buổi chiều cuối tuần soạn bài và chuẩn bị đồ dùng dạy học cho lớp. Có lần cô bỏ cả bữa trưa để ở lại trường cùng chúng tôi luyện thi; bầu không khí ấm áp và nghiêm túc ấy khiến chúng tôi hiểu rằng tình yêu nghề không phải là lời nói, mà là hành động mỗi ngày.

Cách cô truyền đạt cũng để lại ấn tượng mạnh: lời giảng mạch lạc, ví dụ gần gũi, những trò chơi học tập thú vị giúp cả lớp hứng khởi. Cô biết cách khen đúng lúc, đồng thời khéo léo góp ý để học trò không mất lòng tự trọng. Chính phương pháp ấy đã khiến những tiết học trở nên sống động và khắc sâu kiến thức vào tâm trí. Nhiều năm sau, khi trở thành giáo viên, tôi vẫn áp dụng những chi tiết dạy học ấy trong lớp mình, bởi hiệu quả và tính nhân văn mà cô truyền đạt.

Ước mơ của tôi trở thành một giáo viên bắt nguồn từ hình ảnh cô. Tôi nhớ có một buổi tổng kết lớp, cô đứng trước chúng tôi, nói nhỏ nhưng rõ ràng: “Hãy sống tử tế và dạy người khác bằng cả trái tim.” Lời nói giản dị ấy như hạt giống rơi vào lòng, lớn lên thành quyết tâm: sau này tôi cũng muốn đứng trên bục giảng, truyền cảm hứng và dìu dắt thế hệ trẻ bằng tình yêu và trách nhiệm như cô đã làm.

Tôi viết những dòng này không chỉ để tôn vinh một người đã dạy tôi chữ nghĩa, mà để tri ân một tấm lòng đã dạy tôi cách sống. Hình ảnh cô Nguyễn Thị Xuyến giản dị, thân thương và giàu đức hy sinh vẫn luôn là nguồn cảm hứng. Mỗi khi nhìn lại quãng đường đã qua, tôi thấy may mắn vì được lớn lên dưới sự dìu dắt của cô; và mỗi lúc đứng trên bục giảng, tôi đều cố gắng sống xứng đáng với tình yêu mà cô đã trao.

Mái trường Mỹ Tân và cô giáo năm ấy đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể phai mờ. Những kỷ niệm ấy vừa là niềm tự hào, vừa là trách nhiệm: tiếp tục lan tỏa tình yêu nghề, giáo dục bằng tấm lòng và góp phần vun đắp những ước mơ cho học trò như cách cô đã gieo yêu thương cho chúng tôi ngày xưa.

  Tác giả

Nguyễn Minh Đức

 

None